Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát


Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
1 / 10
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát
Tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát

Các lựa chọn:
Địa Tạng Vương Bồ Tát là một trong sáu vị Bồ Tát quan trọng của Phật giáo Đại thừa. Năm vị còn lại là Quán Thế Âm Bồ Tát, Đại Thế Chí Bồ Tát, Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát và Di Lặc Bồ Tát.

Địa Tạng Vương Bồ Tát là một vị Bồ Tát đại từ đại bi thệ nguyện độ thế rất rộng lớn. Ngài là giáo chủ của cõi U Minh. Địa là đất. Tạng là trùm chứa. Bồ Tát có lập đại nguyện tế độ tất cả chúng sinh cũng như đất là nơi nương tựa cho muôn sự muôn vật nên gọi là Địa. Cũng có người lý giải nghĩa của chữ “Địa” nương theo Kinh Địa Tạng có viết: “U Minh Giáo Chủ Bổn Tôn Địa Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát”. Vì cách sử dụng từ ngữ trong kinh điển hết sức sát nghĩa và rõ ràng nên “Bổn” là Bổn tâm, “Tôn” là tôn quý, “Địa” là tâm địa, “Tạng” là Như Lai tạng. Như vậy, chỉ có Bổn tâm mới là tôn quý nhất, đó là kho Như Lai tạng tâm địa. Chỉ có Bổn tâm mới làm chủ được cõi u minh, tức là làm chủ cõi địa ngục tham – sân – si của chính mình.